Mọi người đang mải mê với cuộc sống mà có lẽ quên đi những điều cơ bản.

1. Sinh con cho người giúp việc hoặc cho ông bà

Vợ chồng ở với nhau chỉ mong có đứa con cho vui cửa vui nhà, sum vầy hạnh phúc. Những cặp vợ chồng nào chẳng may vô sinh hiếm muộn thì quáng quàng đi bác sĩ Đông Tây khắp nơi, mong có được mụn con. Trông mong là vậy, nhưng đến khi có con, chúng ta lại mặc nhiên giao con của mình cho người giúp việc trông nom, chăm sóc.

Việc dạy dỗ con cái cũng khoán luôn cho người giúp việc. Còn chúng ta – người đã sinh ra những thiên thần ấy thì mải mê đi làm kiếm tiền. Mỗi ngày gặp con chưa được 1, 2 tiếng đồng hồ. Vậy chúng ta sinh con ra để người giúp việc có được niềm vui nâng niu ẵm bồng, chớ đâu phải cho ta.

2. Người nghèo sang hơn người giàu

Nhiều người ở thành phố, mức sống cao, thu nhập cao nhưng chẳng mấy khi sắm được cho cha mẹ ở quê những thứ tốt nhất. Hầu hết những gì họ gửi về nông thôn là những thứ đồ cũ không xài nữa, đã hư hỏng hoặc lỗi thời.

Ngược lại, những người “nghèo khó” ở nông thôn luôn chọn những thứ tốt nhất gửi lên cho người thành phố. Con gà béo nhất, buồng chuối to nhất, trái mít ngọt nhất… Chẳng phải dân nhà quê “chơi sang” hơn người thành phố sao?

3. Kiếm tiền mua sức khỏe

Chúng ta muốn kiếm thật nhiều tiền, muốn thật giàu có, vì thế luôn cố gắng làm việc thật nhiều. Làm ngày không đủ còn tranh thủ làm đêm, tuần làm 40 giờ không đủ tranh thủ thêm cuối tuần. Nhiều người thậm chí còn dùng đủ các loại thủ đoạn, mánh khóe để đạt được danh lợi cho mình.

Hậu quả là thân tâm đều mệt mỏi rã rời, bệnh tật tìm đến. Cơ thể không một phút nghỉ ngơi khiến cho mắt mờ chân run, đầu óc mụ mị, lục phủ ngũ tạng rệu rã… và phải vào bệnh viện.

Lúc đó, bao nhiêu tiền do làm lụng vất vả mà có lại đưa hết cho thầy thuốc để mua sức khoẻ. Liệu có mua được không?

4. Thế giới ảo “thực” hơn thế giới thực

wersm-social-media-addiction-friends-657x360

Công nghệ đang ngày càng phát triển, chúng ta càng kết nối được nhiều người, khoảng cách địa lý không còn là vấn đề nữa. Ngồi một chỗ, chúng ta có thể trò chuyện với bạn bè khắp thế giới, kết nối mọi thông tin qua cái điện thoại bé xíu cầm trên tay. Nhiều q.u.a.n h.ệ quá, nhiều thông tin quá nên chúng ta không còn thời gian cho q.u.a.n h.ệ thật, đời sống thật nữa. Bữa cơm gia đình, không còn ai ân cần hỏi han ai, mỗi người vừa ăn lại vừa cặm cụi với chiếc điện thoại của mình.

Cái gì cũng cần có giới hạn của nó. Làm giàu thì ai cũng ham, nhưng làm sao để giàu về vật chất lẫn tinh thần thì ít ai làm được. Đừng để đến khi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn.

5. Coi cái nhà như cái nhà trọ

Cả ngày đi làm, tối về nghỉ rồi có khi ôm cả việc về nhà, ít ra cũng còn không bằng được ông sinh viên, cô sinh viên tối về còn buôn dưa bạn bè. Đôi khi cảm thấy thời gian quá ít ỏi nên lại ôm cái điện thoại tranh thủ cập nhật tình hình xem đứa bạn nó có gì khoe mà mình k có, xem nó than vãn gì mà mình quên chưa than.

P/s: Bạn biết đấy, bạn sẽ luôn nghĩ “đến khi nào đó tôi sẽ“…. tôi sẽ, sẽ, và sẽ…. chắc là sẽ già…. , khi căng thẳng hoặc sai luôn nghĩ cho mình 1 lý do để hợp lý hóa việc làm….rồi lúc nào đó và chắc chắn đến thời điểm nào đó bạn sẽ nhìn lại và,,,, giá như…

Hì`… khi tôi học được ý nghĩa của cuộc sống thì khi đó tôi nhìn xung quanh tôi người thân tôi lại cũng đang chạy theo những số đông kia vậy… Hì… “vậy nếu bạn cứ đợi đến khi nào đó ‘bạn rảnh việc’, ‘bạn hiểu được’ thì có lẽ cũng còn mỗi mình bạn rảnh thôi. Khi đó đau lắm 

Share

Bình luận và hỏi đáp

Email của bạn sẽ được giấu kín. Các trường bắt buộc được đánh dấu *